Home > Tâm sự kinh doanh > Góc review sách > Review sách: Con đường Hồi giáo

Review sách: Con đường Hồi giáo

Khi nhắc đến các địa danh như Ả Rập Saudi, Shyria, Li Băng, Israel,…Bạn sẽ nghĩ gì ngoài tiếng bom nổ vanh trời, tiếng súng ì đùng khi cái chết chỉ còn trong gang tất, tiếng la hét thảm thương hòa quyện trong bê bết máu, những bóng dáng hối hả đầy lo sợ của những con người sống trong một đất nước có những nguyên tắc được xem là kính cẩn khi xem nhẹ phẩm giá của con người mà đặc biệt là người phụ nữ và cái chết thì dễ dàng khôn tả.

Vâng! Tôi nghĩ không chỉ riêng tôi mà rất rất nhiều người nữa đều biết đến những địa danh này thông qua những tin tức tiêu cực trên bản tin hàng ngày mà chỉ toàn là những cuộc chiến tranh xoay vòng không hồi kết.

“Con đường Hồi giáo” – Một cuốn sách NẶNG và SÂU nhất mà tôi từng được đọc và đặc biệt lại được viết bởi một cô gái, là một cô gái. Một cuốn du kí đúng chất đi để khám phá và đào bới mọi gốc rễ về tín ngưỡng, tôn giáo, con người,…. Càng đọc tôi lại càng đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. “ Làm sao có thể làm được như vậy? ”, “ Tại sao cô ấy không sợ gì cả? ”… NẶNG và SÂU ở đây là tôi muốn nói đến nội dung của cuốn sách hút hồn này, không dừng lại ở việc khám phá, trải nghiệm những vùng đất mới khi nhà văn liên tục di chuyển từ vùng đất này sang vùng đất khác thông qua dòng mạch lịch sử tôn giáo cổ xưa, tác giả còn cho người đọc bất ngờ bởi kiến thức am hiểu về tôn giáo khi giải thích tường tận nguồn gốc của những sự kiện từ 1400 năm trước.

Cuốn sách với văn phong mạnh mẽ và thật đến lạ, y như rằng nơi nào có dấu chân tác giả rồi cũng sẽ bị khai quật lên hết với những bí mật về một thời kì cổ xưa đến lặng người. Tôi cho rằng vốn từ tỉ lệ thuận với trải nghiệm và kinh nghiệm sống. 37 tuổi và đặt chân lên 80 quốc gia trên thế giới, một người con gái bức phá xông thẳng ra phi trường và kiên trì xin cho bằng được visa trong một năm trời ròng rã, hình ảnh đó cứ làm tôi bị ám ảnh về sự khao khát của con người khi muốn thâu tóm cả thế giới rộng lớn này vào tầm mắt để thỏa mãn cảm giác chiến thắng, hay đơn giản đó chỉ là cách kéo và cho giới trẻ ngày nay thấy được lớp vỏ lười nhát khi nằm nhà lướt facebook rồi thở dài ngao ngán.

Đối với việc đọc sách có lẽ mỗi đọc giả luôn khao khát tìm cho mình những điều thú vị ngay từ những trang đầu tiên chỉ đơn giản là tìm cái động lực để lật sang trang tiếp theo khi mắt đã gần nhắm tịt. Không phụ lòng trong chờ của tôi, tác giả đưa ra thông tin về amygdala, như thấy được món ăn béo bỡ tôi ngấu nghiến từng con chữ khi khám phá được trong bộ não con người có một bộ phận sàn lọc tỉ tỉ các thông tin và nhất là với những thông tin tiêu cực để đề phòng và bảo vệ bản thân mình. Đó dường như là bản năng cho nên mới lý giải được vì sao khi nghe đến Ả Rập, Shyria, Li Băng, Israel ,…ta chỉ nghĩ đến chết chóc bởi bom đạn. Và rất nhiều thông tin mới liên tục cập nhật qua những trang sách.

“Nói một cách hình tượng nếu bạn chĩa ống kính zoom vào cái lòng đen của đôi mắt chẳng hạn, điều đó không có nghĩa cả cơ thể bạn đều chỉ có một màu đen.”

Tất cả mọi sự vật, sự việc diễn ra đều có hai mặt của nó. Khi biết đến Hồi giáo với danh nghĩ là một người phụ nữ tôi chỉ cảm thấy uất ức cho những cô gái sống “không ai biết mặt” dưới lớp khăn Abaya hay trang phục Niqab của Hồi giáo cận đại. Nhưng lại chết lặng khi chính họ, những người phụ nữ đó họ nghiễm nhiên xem đó là cách hữu hiệu nhất để bảo về bản thân. Còn đàn ông thì coi đó là dấu hiệu thể hiện sự tôn trọng. Và dưới lớp vải đen đó, có thể là không có gì hoặc là một thân hình nuộc nà với chiếc áo đầm hàng hiệu ôm sát cơ thể và đôi gốc cao gần mười phân. Tác giả cho tôi thấy rõ ràng là trên thế giới này không cái gì rõ ràng. Một nền giáo lý tôn giáo dễ dàng bị thời gian bóp méo thông qua những phần tử cực đoạn, những vấn đề về chính trị, văn hóa của dân tộc của một đất nước thì ranh giới giữa đúng và sai lại rất mong manh. Và đặc biệt một đất nước nếu không tự cường thì nghiễm nhiên trở thành con cờ của những nước lớn.

Đúng như cái tên “Con đường Hồi giáo”, cuộc hành trình của tác giả Mai Phương như lật lại lịch sử cổ xưa từ 1400 năm trước, từ ngày nền tôn giáo hưng thịnh cho đến ngày biến thể. Thực nực cười khi nghĩ đến việc ban bố mệnh lệnh rồi chính mình cũng bị xử theo cái mệnh lệnh mình ban ra. Muhammad với việc đập phá toàn bộ 360 linh tượng trong kaaba, tuyên bố khối đá vuống linh thiên giờ đã trở thành nơi thờ đức Thượng đế cao cả chỉ một và duy nhất. Rồi giờ đây chính ngôi mộ của ông cũng bị sang phẳng để xây nên một hàng… nhà xí công cộng. Chắc hẳn Muhammad sẽ vô cùng bàng hoàng trước sự méo mó của di sản mà ông đã dốc tâm gầy dựng.

Nói về những cái NHẤT trên thế giới tôi sẽ nghĩ ngay đến vùng đất sa mạc Trung Đông toàn cát trắng với những quả chà là ngọt bùi cùng với một tá những ý tưởng điên rồ! Một đất nước thông minh và dễ dàng vắt sạch túi của khách du lịch. Tôi cứ ngưỡng mộ họ mà quên mất cái “hạ đẳng” ở bên trong bởi vì đa phần chất xám lồ lộ trước mắt được hút từ những người Châu Âu, còn dân bản địa thì nằm xòe tay đếm tiền. 
Cứ mỗi trang sách được mở qua tôi cảm nhận được bản thân đang được sống trong một xã hội cực kì tuyệt với. Nơi mà giá trị bản thân người phụ nữ được xem trọng. Trong phần “ Sinh ra từ tội lỗ i” tác giả có viết rằng:
“ Những người phụ nữ không phải chủ nhân của cơ thể mình, bởi cơ thể đàn bà của họ là cội nguồn của sự sinh sôi và cũng là cội nguồn của tội lỗi ”.

Tôi nể phục trước cái nhìn thấu đáo của một người phụ nữ phẫn nộ cho thân phận những người phụ nữ bị thấm nhuần bởi những tục lệ kinh dị. 
Với những trang đầu tôi đã ngờ ngợ đây là có vẻ là cuốn sách nghiêng về nghiên cứu tôn giáo hơn là một cuốn du kí hành trình. Nhưng đọc đến hơn nữa cuốn sách thì tác giả đã quá tuyệt với khi tinh tế dung hòa cả phần nghiêng cứu và trải nghiệm mặc dù có những phần tài liệu được trích dẫn khá nhiều.

Tuy nhiên trong một số đoạn tác giả sử dụng cách nói chuyện của người nước ngoài, chắc do sống ở nước ngoài lâu nhưng đó sẽ làm điểm hạn chế thay vì thay thế bằng câu từ dễ hiểu hơn. Trong khi đọc cuốn sách này tôi phải kè kè thêm cái máy tính để tra nội dung và những cụm từ lạ và cả lật đi lật lại phần chú thích phía sau.

Một cuốn sách in dấu hơn 10 vùng đất mới. Dưới gốc nhìn của một người “hạm đọc” tôi biết ơn chị Mai Phương vì đã cho những người trẻ như tôi hiểu rõ hơn về Hồi giáo, về con người, về văn háo ở những đất nước bên kia biên giới. 
“Trung Đông không chỉ có thuốc súng mà còn có phấn hoa, không chỉ có chiến trận mà còn có dạ vũ hoan ca”.

Tổng hợp.